Trời mới tờ mờ sáng, Đường Vũ đã cưỡi ngựa lên đường, một mạch đi thẳng về phía trước.
Người theo bên cạnh hắn vẫn chỉ có Nhiếp Khánh. Nhiếp Khánh râu ria lởm chởm, cứ ngáp ngắn ngáp dài, ra sức dụi mắt, bất đắc dĩ nói: “Ta thật không hiểu nổi, đám người các ngươi ngày nào cũng dậy sớm như thế, rốt cuộc sống kiểu gì vậy.”
“Ta mới ngủ chưa đầy một canh giờ đã bị dựng dậy, bây giờ đầu óc với mắt mũi sắp nổ tung cả rồi.”
Đường Vũ cũng ngáp một cái, nói: “Được rồi được rồi, có gì đâu mà oán than, ta cũng có ngủ hơn ngươi thêm được một khắc nào đâu.”




